Thumbnail image

Cuộc chiến vẫn chưa thể kết thúc

Blog spot

Cuộc chiến vẫn chưa thể kết thúc

<
A
>
Võ Ngọc Ánh (Danlambao) – Tiếng súng đã ngưng 45 năm. Hai cựu thù Việt Cộng – Hoa Kỳ trở thành đối tác. Thế nhưng, người Việt với nhau vẫn chưa kết thúc được cuộc chiến Quốc-Cộng. "Bên thắng cuộc" chưa thực tâm hòa giải.
‘Nã đạn’ vào nhau khi có thể
Khi tôi viết những dòng chữ này thì 45 năm trước hai phe Quốc Gia – Cộng Sản ở Việt Nam đã bước vào những trận cuối của cuộc chiến. Chính quyền Việt Nam Cộng Hòa đang ở trong những ngày cuối cùng của hơn 20 năm cố gắng xây dựng, ổn định. Người bác của tôi đã nằm xuống trong trận chiến cuối cùng của quân đội Việt Nam Cộng Hòa tại tỉnh Quảng Tín (Quảng Nam bây giờ).
Tuy nhiên, đến bây giờ cuộc chiến Quốc-Cộng vẫn chưa kết thúc. Nó không diễn ra ở Huế, Cao Nguyên Trung phần, Phước Long, hay Xuân Lộc… mà đang xảy ra trên không gian mạng, trong lòng người. 
Một năm trước, tại buổi tiếp xúc với "Việt kiều" tại trung tâm thương mại Sapa, ở thành phố Praha, Cộng Hòa Séc, ông Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng Việt Nam nói: “Khi tôi đón ông Donald Trump vào thăm Chính phủ, thì ổng cầm lá cờ Việt Nam ổng đưa lên khỏi đầu ổng. Bà con có thấy hình ảnh đó không? Đó là gì? Là bọn phản động, lưu vong người Việt và chống chúng ta rã rời chân tay luôn”.
Ông Phúc phát biểu như ở nhà, vì đa số người Việt tại Cộng Hòa Séc (thuộc Tiệp Khắc trước đây) là con nhà có lý lịch "đỏ". Họ được nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam cử đi học tập, xuất khẩu lao động trước đây. 
Lời phát biểu không soạn trước của ông Phúc đã lột mặt nạ nhà cầm quyền CSVN nhiều năm qua đã cố gắng nhào nặn qua các mỹ từ: “Lắng nghe hơi thở kiều bào”, “Khúc ruột ngàn dặm”, “Người Việt tại nước ngoài là bộ phận không thể tách rời của dân tộc”, “Đồng bào hải ngoại”…
Trong đó, Nghị quyết 36 cũng chỉ là sự bịp bợp của Hà Nội để chiêu dụ người Việt ở nước ngoài mang tiền về đầu tư, sơn phết cho kiểu giả vờ của đảng Cộng Sản. 
Lời của Nguyễn Xuân Phúc còn cho thấy, trong nhận thức của quan chức cầm quyền CSVN vẫn xem người Việt phải rời bỏ quê hương vì cộng sản cưỡng chiếm miền Nam sau ngày 30/4/1975 là “phản động”.
Quan chức hàng đầu còn mặc định như vậy, thì chẳng lạ trên không gian mạng có đầy dẫy cá nhân, tổ chức luôn sẵn sàng tấn công bên kia khi có cơ hội. Bởi họ đã được nhà cầm quyền nhồi sọ, cấp kinh phí, hỗ trợ để phỉ báng những người một thời bên kia chiến tuyến, hoặc có cảm tình với chính thể Việt Nam Cộng Hòa, hoặc đôi khi chỉ vì cái lý lịch đang sinh sống ở các nước dân chủ phương Tây. 
Phía cộng sản, những ‘viên đạn’ “Ngụy quân – ngụy quyền”, “Phản động”, “Lưu vong”, “Đu càng”, “Đồ ba que”, “Bám đít Mỹ”, “Thờ Mỹ”, “Nail tộc”… bắn không nhân nhượng, với mục đích gây sự tổn thương cao nhất. Cùng với đó những hình ảnh được photoshop một cách cẩu thả, vụng về… Gần đây có thêm từ “tự nhục”. Tất cả chỉ để nhục mạ, phỉ báng, tấn công những người Việt không cùng chung ý thức hệ cộng sản. 
Phía Quốc Gia thì tấn công chế độ độc tài bằng những vũ khí “Đồ cộng sản”, “Độc tài”, “Hồ tộc”, “Chư hầu Trung Cộng”, “Bò đỏ”, “Đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn những gì cộng sản làm”. Ngay cả “Cộng sản nằm vùng” cũng được sử dụng cho những người không chống cộng, không phê phán cộng sản đủ mức như mình.
Hai bên không bỏ lỡ các cơ hội để công kích lẫn nhau trong mọi tình huống. Đó có thể là một trận thắng bóng đá của đội tuyển Việt Nam, thu hút đầu tư của Samsung, Intel, Việt Nam được bầu làm ủy viên không thường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc… 
"Bên thua cuộc" cười cợt vào những chính sách, quyết định không hợp lòng dân của nhà cầm quyền. Kiểu, “Cộng sản có làm gì ra hồn”. Chê nhà cầm quyền tạo ra bất công, điều hành đất nước kém cỏi, hoặc các khiếm khuyết xã hội đang có ở Việt Nam.
"Bên thắng cuộc" chi phối mọi mặt thành bại của Việt Nam, người thua nếu không khuất phục phải chọn cách lưu vong. Họ luyến tiếc về Việt Nam Cộng Hòa, quốc gia của nhiều người Việt. Một chính thể dù có nhiều khó khăn trong hoàn cảnh chiến tranh vẫn cố gắng tôn trọng, tuân thủ các gia trị tự do, dân chủ, bình đẳng… Một nhà nước tiến bộ tại châu Á cùng thời.
45 năm tiếng súng đã ngưng, nhiều người Việt vẫn chưa thể trở lại quê hương, nơi họ đã sinh ra, nơi còn dòng tộc, có mồ mã cha mẹ, ông bà… Bởi nhà cầm quyền CSVN hiện nay không “hoan nghênh”. Nhiều ngườinguyện không trở về quê hương đến khi nào Việt Nam vẫn còn dưới sự cai trị độc quyền của đảng Cộng Sản. Quán tính cuộc chiến tranh Việt Nam vẫn chưa chấm dứt!
Chưa thật tâm hòa giải
Cuộc chiến đẫm máu với Trung Cộng vào đầu năm 1979, kéo dài hơn 10 năm sau đó. Cuộc chiến này đã làm nhiều chục ngàn người bỏ mạng, thương tật. Nhiều làng mạc, thị xã, thành phố dọc sáu tỉnh biên giới với Trung Cộng bị san phẳng. Biên cương bị mất về tay láng giềng phương Bắc. 
Mất mát cho Việt Nam vô cùng to lớn, nhưng nhà cầm quyền CSVN trong suốt nhiều năm qua chưa bao giờ chính thức có hành động kỷ niệm về cuộc chiến này. Họ còn quyết tâm cấm đoán, đàn áp mọi hình thức người dân tự nguyện đứng ra tổ chức kỷ niệm, tưởng nhớ người Việt đã ngã xuống từ họng súng quân xâm lược Trung Cộng. Bởi lo sợ mất lòng đồng chí phương Bắc.
Trong khi đó, cũng nhà cầm quyền ấy lại rất phô trương, không tiếc tiền bạc, công sức để mừng chiến thắng 30/4/1975 với chính đồng bào mình. Cái ngày đã đẩy hàng chục triệu người Việt vào cảnh mất nước. Hàng triệu Việt người phải bỏ nước ra đi. Hàng trăm ngàn người Việt đã bỏ mình giữa biển cả, trong rừng sâu, bị cướp, hiếp. Hàng trăm ngàn người Việt phải chịu “cải tạo”, thực tế là đi tù không không bản án từ vài năm đến 17 năm như cố thiếu tướng Lê Minh Đảo. 
Nhà cầm quyền CSVN thay vì làm lành đã cố khoét sâu thêm khoảng cách giữa người Việt với nhau. Nói về chiến thắng này, vào năm 2005, ông Võ Văn Kiệt, cố thủ tướng của Việt Nam đã nói: "…Có hàng triệu người vui, mà cũng có hàng triệu người buồn. Đó là vết thương chung của dân tộc, cần được giữ lành thay vì lại tiếp tục làm cho nó thêm rỉ máu…" 
Nếu thực tâm hòa giải, nhà cầm quyền CSVN phải chấm dứt kỷ niệm một cách rình rang chiến thắng 30//1975 của phe mình. 
Chưa kết thúc bởi cái lý lịch Quốc-Cộng vẫn còn
Hơn 5 năm trước khi tôi làm hồ sơ xin việc làm, phải có tờ khai lý lịch do UBND xã ký và đóng dấu. Thông tin con ai, ở chỗ nào, đã từng phạm tội chưa… Thôi cũng được, để người ta biết về mình khi dữ liệu công dân chưa có như các nước phát triển.
Nhưng tôi còn phải khai rõ ba mẹ tôi trước ngày 30/4/1975, ở đâu, làm gì, theo phe nào. Thiếu phần này khó được nhà cầm quyền xác nhận. Tôi đi chứng lý lịch cho mình, nhưng phải khai những thứ vốn không phải của mình. Năm ngoái em gái tôi, khi tốt nghiệp đại học chuẩn bị hồ sơ đi xin việc cũng làm điều tương tự.
Cái lý lịch không quá "đen" khi ba chỉ đi lính thời Việt Nam Cộng Hòa và cũng chỉ xác nhận nhân thân để xin việc nên tôi chưa bị làm khó. 
Tuy nhiên, tôi đã từng chứng kiến, biết về người quen rất khó khăn trong việc xác nhận lý lịch trước khi ngồi vào chức cao hơn trong hệ thống nhà cầm quyền. Cửa ải vô cùng khó khăn xác nhận lý lịch để kết nạp vào đảng Cộng Sản. 
Một người thân của tôi mất gần ba năm, tốn không ít tiền trong việc tiệc tùng, phong bì cho cán bộ ở xã mới có được cái chứng nhận lý lịch để kết nạp đảng tại một cơ quan cấp tỉnh. Bởi cha ông, không theo cách mạng. 
Tôi có người chị cùng họ không chứng được lý lịch để kết nạp đảng. Bởi cán bộ xã quyết không "làm sạch" chức trung sĩ của ba chị trong thời chiến tranh Việt Nam và ông nội từng quan chức cấp thấp của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa.
Chiến tranh Việt Nam vẫn chưa kết thúc, bởi nhiều người Việt vẫn đem những quan niệm thời chiến ra mạt sát, hạ nhục, công kích lẫn nhau. Bởi cái lý lịch Quốc-Cộng đang làm cho mọi người Việt không được bình đẳng như nhau. Chưa kết thúc bởi người Việt vẫn chưa hết chia rẽ vì cuộc chiến để ngồi lại với nhau như người một nhà để hướng về tương lai Việt Nam. 

Tags :

baimoi

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *